High Noon (Chính ngọ) một cách làm khác về thể loại phim viễn Tây

Bất chấp sự chuyển động chậm của bộ phim, khán giả xem phim không hề có cảm giác nhàm chán. Luôn luôn có một thoáng hy vọng. Có ai đó sẽ đến giúp Kane.
Sơ lược về bộ phim
Khi nhớ đến các ộ phim Viễn tây nước Mỹ, người ta thường mường tượng trong đầu hình ảnh về một gã trung niên không có tên gọi là John Wayne là diễn viên đầu tiên kích thích trí tưởng tượng của họ. Bên cạnh đó là bầu trời xanh, các rặng núi đá hùng vĩ và các đồng cỏ bao la. Nhưng đạo diễn Fred Zinneman đã chống lại các quy ước về thể loại phim Viễn Tây khi ông làm bộ phim kinh điển High Noon (1952). Trong High Noon (phim đen trắng), khán giả được no mắt với những chuyến xe lửa hầu như bất tận và bầu trời nắng gắt. Từ cảnh mở đầu, High Noon đem lại cho khán giả một tình cảm rất khác với tất cả các bộ phim viễn tây trước đó. Trước hết là bộ phim đơn giản hơn, đơn giản vì nó chỉ kể một câu chuyện về viên cảnh sát trưởng về hưu Kill Kane (Gary Cooper đóng) của thị trấn Hadkeyville. Năm 1952, khi High Noon được trình chiếu, Cooper là một trong các biểu tượng lớn của phim Mỹ. Suốt những năm chiến tranh thế giới lần thứ hai, ông đã khơi lại tinh thần yêu nước của người Mỹ bằng vai diễn ấn tượng trong các bộ phim như Trung sĩ York, Sự hãnh diện của các Yankees và Chuông nguyện hồn ai. Diễn viên Ingrid Bergman, người đóng chung với Cooper trong Chuông nguyện hồn ai nói: “Người phụ nữ nào biết Cooper đều yêu quý anh”. Với số vốn liếng này trong túi, Cooper đã đóng vai vien cảnh sát đơn thân độc mã chiến đấu với cái ác trong High Noon một cách xuất sắc. Vai diễn mang về cho anh Oscar vai chính năm 1953.
Mới lấy vợ được vài phút, Will Kane được báo cho biết đối thủ không đội trời chung với anh Frank Miller, đã được thả khỏi nhà tù và sẽ trở lại thị trấn trong chuyến xe lửa vào giờ ngọ để giết anh và chiếm lại quyền kiểm soát thị trấn. Một đám du thủ chờ sẵn tại ga xe lửa để đón ông trùm của chúng trong sự hoang mang khiếp sợ của các thị dân hầu như đã mất hết sức chiến đấu. Bi kịch bắt đầu từ đây khi không có ai, kể cả người vợ mới cưới của Amy (grace Kelly đóng) của Kane hỗ trợ anh trong việc chuẩn bị đối phó với tên sát thủ. Họ muốn anh ra đi để tránh rắc rối cho mọi người. Lúc đồng hồ điểm 10 giờ 20 (có hàng chục cái đồng hồ báo giờ trong phim để nhấn mạnh yếu tố thời gian), khuôn mặt Kane trở nên lạnh lẽo hơn khi anh hiểu rõ rằng sẽ không có ai đứng về phía anh cả. Tất cả đều sợ sự đối đầu. Họ muốn an phận.
Nội dung phim rất đơn giản nhưng có cái gì đó “ma ma ảo ảo” làm đứng tim khán giả. Diễn xuất của Grace Kelly trong High Noon là một điều báo cho biết nàng sẽ là ngôi sao lớn trong tương lai.
High Noon đẫm chất ma mị nhờ bước đi của phim và tâm trạng của nhân vật. Ít có bộ phim Viễn Tây nào sử dụng những cảnh quay chậm và trống vắng như High Noon. Trống vắng đến rợn người. Bộ phim sử dụng yếu tố thời gian một cách hoàn hảo. Trong suốt 1 tiếng rưỡi Kane đón chờ sự trở lại của Frank Miller, tư duy khán giả như lắng xuống khi nghĩ về chiều sâu của sự phản bội mà bạn bè và người thân dành cho anh. Không có ai đến giúp anh, kể cả người vợ đang chờ rời thành phố bằng chuyến xe lửa mang tên tội phạm giết chồng mình. Đây là một bi kịch cuộc đời, một “dấu lặng” trong lòng khán giả. Bất chấp sự chuyển động chậm của bộ phim, khán giả xem phim không hề có cảm giác nhàm chán. Luôn luôn có một thoáng hy vọng. Có ai đó sẽ đến giúp Kane. Nhưng mỗi lần hy vọng này xuất hiện nó lại tắt ngấm và nét mặt Kane càng lạnh lẽo trống trải hơn nữa. Bị xa lánh bởi bạn bè cũ, anh vẫn quyết tâm bảo vệ thị trấn của mình bằng lòng danh dự và bổn phận. Khi bộ phim trôi đi trong tiếng tíc tắc của đồng hồ, bầu trời cũng có vẻ chống lại Kane nhưng đối với anh sự tháo chạy còn tệ hơn cái chết. Sau các thử thách nghiệt ngã của Kane, cảnh cuối cùng giữa Kane và Amy được đánh giá là một trong những cảnh đáng nhớ nhất của lịch sử điện ảnh.Rõ ràng, chỉ cần câu chuyện nhỏ đơn giản, nhà sản xuất Stanley Kramer và đạo diễn Fred Zinnemamn đã tạo ra các hiệu quả rất lớn trong High Noon. Bộ phim dài 85 phút này là ví dự điển hình cho cách làm phim không cần rườm rà mà vẫn thành công. Kane không thể để cho thị trấn mà anh phải bỏ ra nhiều công sức biến đổi nó  từ một cái nôi của bạo lực và vô luật pháp thành một cộng đồng thịnh vượng bị xóa sổ bởi một tên vô lại. Dù có kế hoạch đến sống tại một thị trấn yên tĩnh khác nhưng Kane phải ở lại thị trấn và sống chết với số phận của nó. Đeo lại chiếc băng tay cảnh sát anh mở một cuộc tuyển mộ các cộng sự nhưng tới nơi nào, từ nhà thờ, đến nhà bạn bè, đến các saloon anh đều thất bại. May mắn, khi giờ ngọ sắp điểm anh có được 4 tay súng hỗ trợ. Họ chuẩn bị chiến đấu trong khi cả thị trấn ẩn nấp đằng sau những cánh cửa đóng kín. Trong phim có ít tiếng súng hơn các phim Viễn Tây khác, các cảnh quay tĩnh nhiều hơn cảnh quay động, nhất là vào lúc cuối phim.
Các diễn viên và vai diễn
-Gary Cooper (vai Will Kane)
-Thomas Mitchell (vai Jonas Hendrson)
-Lloyd Bridges (vai Harvey Pell)
-Katy Jurado (vai Helen Ramirez)
-Grace Kelly (vai Amy Fowler Kane)
-Otto Kruger (vai quan tòa Percy Meltrick)
-Lon Chaney Jr. (vai Martin Hove)
-Harry Morgan (vai Sam Fuller)
-Ian MacDonald (vai Frank Miller)
-Morgan Farley (vai Dr Mahin)
-Harry Shannon (Cooper )
-Lee van Cleef (vai Jack Colby)
-Robert J.Wike (vai Junes Pierce)
-Sheb Wooler (vai Ben Miller)
Các giải thưởng
-4 Oscar 1953 cho Gary Cooper (vai nam chính), cho Harry Ư. Gerstard, Elmo Williams (biên tập, cắt ráp phim), cho Dimitri Tiomkin (âm nhạc) và cho Dimitri Tiomkin, Ned Wastrigton (ca khúc trong phim).
-3 đề cử Oscar 1953 cho Stanley Kramer (phim hay nhất), Fred Zinneman (đạo diễn ) và Carl Foreman (kịch bản).
-3 quả cầu vàng 1953 cho Floyd Crosby (quay phim đen trắng), Gary Cooper (vai nam chính, thể loại phim bi), Stanley Kamer (phim hay nhất) và Katy Jurado (vai phụ xuất sắc nhất).
08/10/2016 , Đông Hạ - thế giới điện ảnh – số 1508/VP-21.4.1977

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *